Tất cả những gì thu vào tầm mắt đều bừng bừng sức sống, quả đúng là mưa thuận gió hòa, bách tính an cư lạc nghiệp.
Trần Thanh Sơn ngồi trên bậc thềm đại điện hành cung, mặc cho ánh trăng thanh lãnh phủ xuống người, lắng nghe tiếng ồn ào náo nhiệt vọng lại từ thành trì xa xa. Hắn cảm nhận bầu không khí an lành độc nhất vô nhị của địa giới Tây Châu, dường như mọi thị phi rối ren, thiên hạ đại loạn ngoài kia đều chẳng liên quan gì đến bách tính nơi vùng đất "thiên phủ chi quốc" này.
Ma giáo cai trị Tây Châu suốt hai trăm năm, trước sau vẫn sừng sững không đổ. Các đời giáo chủ quả thực vô cùng tâm huyết trong việc cai trị vùng đất này.




